"Có cũng chẳng sao. Hoặc nên nói là có càng tốt." Trương Đạt Dã cười hì hì: "Cô không nhớ à? Mấy ngày nay chúng ta tra được có băng tội phạm chống lưng cho đám buôn người ở chỗ này đấy thôi."
"À!" Thụy Manh Manh bừng tỉnh hiểu ra, sau đó thì thầm: "Sếp này, cậu làm thế là lợi dụng Mắt Diều Hâu kia à? Liệu có chọc giận anh ta không?"
"Hình như không lễ phép quá nhỉ? Tôi chỉ nghĩ rằng hai người này đánh nhau kiểu gì cũng phá hoại kiến trúc xung quanh, thế thì thà rằng chọn khu vực của đám cặn bã này còn hơn. Không tính là cố ý lợi dụng chứ hả?"




